Cô giáo Trinh – Tác giả Lưu Manh
“Ngày hôm đó… em tình cờ phát hiện ra rằng cô giáo của em lại có thể làm ra những việc rất kinh khủng… Các anh, có muốn biết chuyện gì đã xảy ra không?”
Nhật Hạ ngồi trước máy quay, trang phục trên người cô bé là váy ngủ xuyên thấu màu đen, đồ lót màu hồng phấn, điểm xuyết thêm mấy món trang sức bạc ở cổ và cả chân. Cơ thể trắng ngần đầy sức sống của cô bé ẩn hiện sau lớp vải mỏng thật sự rất thu hút, khiến số lượng của những con sói đói trong phòng chat cứ thế tăng lên theo cấp số nhân.
Thùy Vân đang đứng kế bên máy quay, thấy biểu hiện của cô bạn thì rất hài lòng mà gật gù. Mặc dù chỉ mới trực tuyến hai tiếng đồng hồ nhưng phòng chat đã leo đến top 10, đúng là một sự thành công quá ngoài mong đợi.
“Ồ, chào anh Vicky, anh muốn em cởi thêm hả? Nếu thế, phải tặng quà cho người ta mới được. À, lần đầu tiên em làm việc này, em cũng không biết giá bao nhiêu thì hợp lý nữa… Hay là… các anh nói đi, cái chỗ còn trinh này sẽ đáng giá bao nhiêu chứ?” – Nhật Hạ nói ngọt xớt, mặc dù đã có ứng dụng thay đổi giọng nói nhưng cũng không quá ảnh hưởng đến sự dịu dàng của cô bé.
Nói xong, Nhật Hạ cố ý hé cặp đùi thon gọn ra, chiếc quần lót màu hồng có cái nơ nho nhỏ xuất hiện, nếu như nhìn kỹ thì có thể thấy được cả những sợi lông đen nhánh vươn ra bên ngoài mép quần.
Ngay sau đó, cô bé đưa chân phải về phía trước, khoe gót sen trắng trẻo cùng những đầu ngón chân xinh đẹp. Thế rồi, cô nàng khẽ siết lên cặp vú nhỏ gọn của bản thân, xoay ngón tay nghịch chiếc áo lót đáng yêu – “Các anh nói đi… đáng bao nhiêu tiền vậy nè… Lần đầu tiên của người ta đó.”
Lũ sói đói nhìn biểu hiện của con cừu non thì như phát điên, đồng chí nào có tiền lập tức nạp tiền tặng quà cho Nhật Hạ. Còn những đồng chí nào chỉ muốn xem chùa thì ngay lập tức nhắn tin cổ vũ cho các đại gia, ngoài ra còn tặng cho Nhật Hạ những lời khen có cánh như “em đáng yêu quá”, “em xinh lắm” để dụ cô bé cởi nốt.
Dĩ nhiên con cừu non này hơi khó nhai, Nhật Hạ đã thấm nhuần tư tưởng của Thùy Vân, không có tiền thì miễn bàn.
Bởi vì thế, sau rất nhiều lời đưa đẩy và nhận được vài chiếc nhẫn kim cương (vật phẩm có giá trị trong ứng dụng) thì Nhật Hạ mới nói: “Cảm ơn các anh Vicky, Vanheosin, Phong Trần, XAZ999 đã tặng em quà. Em vui lắm, em sẽ chiều các anh nhé.”
Lời nói vừa dứt thì Nhật Hạ leo ra khỏi chiếc ghế da, cô bé kéo chiếc ghế qua một bên, sau đó quay lưng lại về phía máy quay.
“Các anh… muốn xem từ đằng trước, hay đằng sau nè.” – Lời nói này chỉ như một lời mời gọi, phòng chat lập tức bùng nổ với những vật phẩm giá trị xuất hiện liên tục.
Thùy Vân thấy cũng đã đủ bèn giơ tay làm dấu hiệu “oke”.
“Cảm ơn các anh nhiều lắm… Cả trước và sau luôn nhé. Đừng chớp mắt, người ta ngại lắm nên chỉ năm giây thôi đó.”
Nhật Hạ cúi người xuống, cong mông về phía máy quay, vén váy ngủ lên tới eo rồi chậm rãi cởi quần lót.
Mảnh vải bé xíu màu hồng chầm chậm rời khỏi chỗ mà chúng cần che phủ. Cặp mông đầy đặn của Nhật Hạ đã khiến người khác nuốt nước miếng nhưng đến khi cái lỗ bài tiết như nụ hoa ấy lộ ra thì dân chúng đã phải phát cuồng. Tuy thế, sự sung sướng ấy chưa kéo dài bao lâu thì họ đã được chứng kiến hết những gì còn sót lại. Hai cái mép sẫm màu mà khít rịt như một nụ hoa chưa khai phá thật sự rất trùng kích đối với thị giác, chưa kể những sợi lông đen xoăn tít đầy hoang dã tô điểm thêm chút trần trụi cho nụ hoa ấy.
Nhật Hạ cúi thấp thêm chút nữa, để quần lót rơi tự do xuống dưới, đưa cả hai tay vòng ra đằng sau, khẽ chạm vào mông rồi tách chỗ kín ra.
“Thật tình… năm giây thôi đó nha, các anh xem đi…” Cô bé nói giọng khêu gợi, hai má ẩn đằng sau cái khẩu trang cũng đã đỏ hồng.
Người xem chăm chú căng mắt, chợt họ phát hiện ra chỗ kín của Nhật Hạ đang rỉ nước, một giọt chất lỏng trong suốt chảy dọc xuống đùi cô bé.
Có lẽ Nhật Hạ cũng biết, cô bé nhẩm tính rồi lại đứng thẳng dậy và quay người lại, cho lũ sói ngắm nốt từ phía trước.
Làn da trắng hồng đầy sức sống, rực rỡ như một tạo tác nghệ thuật trần trụi, còn đối lập với điều đó là lớp lông rậm rạp chưa hề tỉa tót nằm trên phần mu cao mang đến cho người xem cảm giác rất chân thật. Cô bé bởi cũng cảm giác nên quyết định thêm chút động tác. Nhật Hạ khẽ vươn một đầu ngón tay chạm nhẹ vào chỗ kín, xoay tròn rồi đưa về phía máy quay.
“Các anh xem… ướt hết rồi nè… Em thật muốn thủ dâm lắm đó…”
Nói dứt thì Nhật Hạ cúi xuống mặc lại quần lót, động tác rất từ tốn, mảnh vải ấy sau cùng cũng trở về vị trí cũ mà khá cam đoan là kèm theo những tiếng thở dài tiếc nuối.
Ngay khi cô bé quay lại chỗ ngồi với trang phục cũ thì phòng chat xuất hiện rất nhiều những dòng chữ kêu ca lẫn oán trách.
Nhật Hạ coi như không thấy, chứng kiến số lượng thành viên đã lên đến gần ba ngàn người thì cảm thấy khá vui vẻ. Cô bé nhìn về phía máy quay, nháy mắt một cái rồi bảo: “Các anh bình tĩnh nha… người ta phải nứng hơn thì mới thủ dâm được… Em không muốn giả tạo nên cảm xúc của em đều là thật hết á… Mấy anh có muốn xem phim heo cùng em không nè?”
Cánh đàn ông dĩ nhiên là muốn. Đoạn Nhật Hạ lấy ra một chiến điện thoại khác, bên trong có sẵn đoạn phim mà Thùy Vân đã tốn rất nhiều công sức để biên tập và chỉnh sửa.
“Đây nhé, phim này em quay được… Các anh tin cũng được, không tin cũng không sao. Nhưng mà đây là lần duy nhất em cho mọi người xem thỏa thích và không khóa phòng, hãy… nứng cùng em nhé…”
Đoạn phim được bắt đầu sau cái nhấp tay của Nhật Hạ.
Người xem ngay lập tức được đưa đến một không gian mờ mờ ảo ảo, chỉ có chút ánh đèn nửa vàng nửa trắng hắt vào từ cửa sổ.
…
Ngày hôm đó…
Nhật Hạ bị Thùy Vân kéo như bay lên những bậc thang bộ, sau khi đến được tầng hai thì cả hai mới ngừng lại.
Thùy Vân thở dốc, cầm chiếc điện thoại trên tay rồi nhẹ giọng nói bên tai Nhật Hạ: “Từ bây giờ cả tao và mày đều không được nói chuyện. Căn phòng ấy là lớp 11B nằm ở gần cuối. Bây giờ tao sẽ bắt đầu quay phim, mày đi trước, cho dù gặp bất cứ chuyện gì cũng không được lên tiếng mà mày phải hành động theo bản năng và tình huống. Mày hiểu không?”
Nhật Hạ thở không ra hơi, đành gật đầu thay cho lời đồng ý.
Hai người nghỉ ngơi trong chốc lát, Nhật Hạ hít sâu một hơi rồi tiến lên, cô bé cố ý thả bước chân thật chậm rãi để không phát ra tiếng động.
Khoảng chừng hai phút, cả hai đều đã đến được căn phòng học nọ.
Nhật Hạ lắng nghe một thoáng rồi cúi đầu xuống, khom lưng rón rén di chuyển qua những khung cửa sổ. Sau khi đến cạnh cửa chính, cô bé mới chồm lên, cẩn thận đưa mắt nhìn vào phía trong.
Mọi thứ không hề rõ ràng, chỉ có chút ánh đèn hắt vào từ bên ngoài những cánh cửa. Tuy nhiên, chừng đó là đã quá đủ để Nhật Hạ nhận ra điều gì đang diễn ra bên trong.
Ngay trên bục giảng, hai cái bóng áo dài đang cuộn vào nhau đầy mãnh liệt. Căng mắt thêm chút nữa thì cô bé đã nhận ra đó đều là những giáo viên đã dạy mình.
…
Cô giáo Hương mồ hôi nhễ nhại ngồi trên bục giảng, cơ thể nóng rực như mới chui ra từ lò xông hơi. Lấp đầy miệng cô chính là cái lưỡi mềm mại không xương của Lê Tuyết Vân – giáo viên dạy môn Hóa của trường. Hai người họ vốn có mối quan hệ rất thân thiết, tuy nhiên đây là lần đầu tiên Hương nhận ra Tuyết Vân có hứng thú với phụ nữ.
Đầu óc dần chìm vào mụ mị bởi công kích quá mãnh liệt đến từ đối phương, dục vọng trong cơ thể cháy phừng phừng, chỗ kín rấm rứt ngứa ngáy rất khó chịu và đã bắt đầu rỉ nước. Tuy nhiên, Hương không có hứng thú với chuyện này, cô vẫn luôn giằng co với Vân từ đầu đến giờ.
Chợt, Hương thừa cơ cắn nhẹ lên môi cô Vân khiến cô ta phải nhả ra.
“Bỏ em ra! Chị làm gì thế hả?”
Tuyết Vân – người có khuôn mặt khá ưa nhìn với mái tóc dài, đen tuyền như thác nước. Cô ta liếm đôi môi, gạt chút máu tanh vào miệng rồi cười khẽ – “Chị đang làm điều em muốn… Em muốn thử điều này cơ mà…”
“Thử cái gì? Chị đã cho em uống cái gì?” – Hương trừng mắt, vẻ giận dữ lộ rõ. Tuy cô rất dâm đãng nhưng thứ cô yêu thích là những trái chuối căng mọng, và cô sẽ cảm thấy rất kinh tởm vì làm điều này.
Vân cúi đầu xuống, lướt ngón tay lên hai má Hương rồi nói: “Thuốc kích dục. Không phải lúc nãy em hỏi chị tác dụng nó như thế nào sao? Em cảm thấy thế nào?”
“Chị… chị…” – Hương chỉ tay vào mặt Vân, ấm ức không thốt nên lời.
“Nhìn biểu hiện của em… em đang nứng… rất nứng phải không? Thuốc có tác dụng hơn chị nghĩ đấy…”
“Chị… chị… sao… chị… làm như vậy với em…” – Hương nghẹn ngào, trong cô hiện tại là một thứ cảm xúc rất khó tả. Người cô tin tưởng nhất không ngờ lại đâm sau lưng cô, hơn cả thế thì cơ thể đang có phản ứng mãnh liệt với thứ thuốc chết tiệt kia.
Vân thở bên tai Hương, nói khẽ: “Ngốc ạ, em còn hỏi sao? Vì chị thích em đấy. Em thử đi, đừng cố gắng giãy giụa nữa…” – nói đoạn, Vân lần nữa hôn lên môi Hương, cái lưỡi mềm mại vươn dài ra ngoài, khẽ tách đôi môi thơm tho của Hương rồi tấn công vào bên trong.
Hương ú ớ không thành lời, rất muốn cắn Vân song không biết vì sao cơ thể bất giác bủn rủn chẳng còn chút sức lực, tri giác lập tức phai mờ chừa chỗ cho dục vọng điên cuồng bạo phát.
Hương dù không thừa nhận nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được một nụ hôn có thể ngọt ngào đến như vậy. Mùi cây cỏ thoang thoảng và vị ngọt trên đầu lưỡi chốc lát đã dìm luôn chút bài xích cuối cùng. Hương thôi không phản kháng nữa mà hé môi, tận hưởng cảm giác vi diệu đang tràn vào tâm trí.
Vân dịu dàng hôn Hương, không mạnh mẽ, chẳng mãnh liệt mà thật chậm rãi như để khám phá lẫn nhau. Sau đó, hai cái lưỡi ướt bằng một cách nào đó đã hòa quyện vào làm một, hai đôi môi dần trở nên mạnh mẽ như chỉ hận đã gặp nhau quá muộn màng.
Chợt, Vân đè Hương nằm hẳn xuống nơi bục giảng, cánh tay Vân vươn ra đỡ lấy đầu của cô bạn, sau đó ngấu nghiến trao Hương một nụ hôn mang thêm vài phần sâu đậm.
Trong lúc đó, tay phải của V&a