Gái Gú Việt Nam

Người con gái đó

Phần 13
Sáng chủ nhật.

Sân trường trở nên chật chội và sặc sỡ màu sắc, cả trăm đứa học sinh tụ tập chờ tới giờ lên xe. Vì là đi chơi nên ai muốn mặc gì mặc, thành ra sân trường trở thành sàn catwalk cho mấy ba mấy má ngựa bà phô diễn đồ hiệu và body đẹp.

Tôi với thằng D chả mấy nôn nóng, tụi kia học nhiều quá, tới sắp điên rồi nên nghe đi chơi là rộn ràng thấy ghê. Chớ với mấy thằng ông nội ở “lớp lựa” của tui thì thấy cũng bình thường thôi, ngày nào đi học chả như đi chơi, trốn trại đi là chuyện bình thường luôn. Cho nên ai nấy cũng bình chân như vại, bình thường thế nào giờ cứ thế ấy.

Hai thằng ngồi lôi bàn cờ tướng mini dạng nam châm ra chơi, thằng D chấp tôi con xe, nó đánh cờ thuộc level ra đường phá cờ thế ăn tiền rồi, đánh với nó 5 trận thì thua hết 4. Thằng mập long nhong sáng giờ không thấy mặt, giờ lại lò dò tới rủ đi hút thuốc, hai thằng cũng ậm ừ theo nó làm điếu cho sáng trí đánh cờ.

Vô tới toilet thì ôi thôi, người chật như nêm, tụi nó bu 1 đống hút thuốc làm khói mịt mù, xém chút tôi tưởng cháy toilet, tính ra lấy bình chữa cháy vô xịt rồi đó.

“Đụ mẹ, thằng nào hút xong rồi biến bớt ra coi, bu một cục chi ngộp vậy” – D đại ca hắng giọng nói. Tôi thấy có mấy thằng nhanh chóng phắn ra ngoài, đi với đại ca trường sướng thiệt, lúc nào cũng được dọn đường nhanh chóng.

“Má, thằng nào nói nghe bảnh tỏn quá vậy, toilet này nhà nó xây hả” – một giọng nói non choẹt ở sâu bên trong làn khói kia lên tiếng.

Ôi đệt mợ! Bữa nay có thằng chán sống muốn vuốt râu hùm hả ta? Nội trú trường này từ khối 10 tới 12 không ai không biết D đại ca, còn ngoại trú thì có đứa biết đứa không, thằng D đã muốn nắm luôn ngoại trú từ lâu rồi, nhưng chưa có dịp va chạm thôi. Thế mà hôm nay tốt ngày có thằng tự nguyện đưa đầu cho nó lập uy, tui dám cá bữa nay nó mà không xử đẹp thằng này tới nơi tới chốn thì tui đi bằng đầu… chym cho mấy bác coi.

“Thằng nào nói bước ra đây tao coi thử chơi bây?” – Thằng D châm điếu thuốc bập bập vài hơi nói, mắt nó hơi nheo lại nhìn vào đám đông bên trong.

Một thằng nhóc ác mặt kênh kênh theo kiểu chạy xe dưới đất nhưng mặt hướng chim bay, bước ra hất hàm nói “Tao nói nè, mày làm con cặc gì tao”.

“Póc” nó vừa nói dứt câu là cái tàn thuốc lá được D đại ca búng chuẩn xác vô mặt, khiến thằng nhỏ quờ quạng lùi mấy bước. Lúc đánh nhau mà mất tầm nhìn 1s thôi là đủ no đòn, với một thằng có thâm niên choảng nhau như thằng D thì việc tạo cơ hội và chớp lấy nó cũng đơn giản như ăn cơm uống nước vậy.

Nó lao vô đạp thằng kia một cú ngay ngực làm thằng nhỏ quỵ xuống không đứng dậy nổi luôn. Mấy con chó hùa đồng bọn nó tính xông lên hội đồng thằng D, tôi rút cọng dây nịt ra quấn vô tay nhảy lên quát “Đứng lại coi! Đụ mẹ, dân ngoại trú không biết thằng D nhưng biết mặt thằng M này chứ hả? Tụi mày thử đụng vô cọng lông của nó đi, rồi coi có về được tới nhà lành lặn không nha!”

Cái này không phải nói xạo, tuần nào tôi chẳng lòng vòng bên mấy lớp nội trú ghi kèo với thu tiền banh, danh tiếng cũng dữ dội lắm ah nha.

Quả nhiên thấy cái bản mặt tui là mấy thằng cu này ngán liền, hay phải nói là ngán mấy ông anh xã hội của tui.

Thằng D mặt hầm hầm như bơ dầm Đà lạt, nhìn thẳng mặt mấy thằng ôn kia mà thách thức “tụi mày muốn chơi hội đồng hả? Chắc chưa vậy? Nói cho tụi bây biết, tụi bây hên lắm đó, hôm nay chỉ có khối 12 thôi, chứ nếu là ngày thường, tao chỉ ho một cái là cả nội trú 3 khối ở cái trường này xúm vô đây hốt xác hết tụi bây rồi đó!”

Nói xong nó cười nhếch nửa miệng rồi quay đi, bỏ lại tụi chó đàn xanh lét mặt mày sau lưng. Tôi đi sau nó mà hả hê vô cùng, thằng bạn tui oách thật là oách, cái kiểu quay mặt đi bỏ lại một đống kẻ thù sau lưng mà không thằng nào dám làm gì thật là ngầu hết biết. Đó giờ toàn coi cảnh đó trong phim, bữa nay được diễn vai phụ trong đó, phải nói là phê không tả được.

“Mẹ, làm hết hồn, tưởng tụi nó nhào lên hết thiệt chứ” thằng mập thở phào cái nhẹ nhõm, nhưng bị thằng D quay qua tán đầu chửi “Đi theo tao bao lâu rồi mà mày vẫn cứ nhát là sao vậy mập, thiệt đéo hiểu được!”

Tôi chép miệng nghĩ nếu không nhát thì nó đâu phải thằng mập mà tôi biết, nhưng nhát thì nhát, chứ hồi nãy nó không có bỏ anh em mà chạy ah nha, tôi còn thoáng thấy nó sờ tay vô cái cây hút bồn cầu thủ sẵn. Vậy mới coi được chớ, xem như thằng M này không nhận lộn anh em.

Đúng 8h30 xe lăn bánh thẳng hướng Đà lạt mà tiến, trạm dừng chân đầu tiên sẽ là Madagui.

Cái xe ưu tiên của nội trú bọn tôi đáng đồng tiền bát gạo lắm nha. Máy lạnh, đèn đọc sách, rèm cửa, mền đắp, dàn loa, tivi xịn, đặc biệt có cả tủ lạnh mini nữa, sướng hết chỗ chê luôn.

Tôi, thằng D, T mập, bé Vân, với nhỏ Ngọc được độc chiếm nguyên băng ghế dưới cùng, tha hồ ngồi tán phét, nhậu nhẹt suốt chuyến đi.

Tôi ngồi kế bên Ngọc, em cứ lấy tay vòng qua ôm lấy cánh tay tôi, khiến bộ ngực sữa đung đưa cứ cạ vào tay, làm thằng em tôi chào cờ vì tổ quốc gần như cả chuyến đi. Khỏi phải nói tôi khổ cỡ nào, muốn đứng dậy cho đỡ tê chân mà không dám đứng, thằng nhỏ giương cờ đụng phéc mơ tuya đau thấy bà cố nội luôn. Thấy tôi cứ nhổm lên nhổm xuống không yên, em lại cười khúc khích, chả biết bà cô nhỏ này có đoán được nguyên nhân đau khổ của tôi hay không mà mặt cười gian như anh Luyện lúc chụp hình thẻ trong tù.

Đỉnh của điểm là lúc cả xe hát hò, Ngọc hứng chí bừng bừng, đứng lên vỗ tay xong thì an tọa ở đùi ngay trên đầu quốc kỳ của tôi, cặp mông tròn trịa của em hết sàn bên này lại đẩy bên kia, làm tôi thiếu chút nữa phọt luôn ra quần. Ai nói làm con trai là sướng chớ, trong tình huống này tui hổng thấy sướng chút nào hết đó!

Tầm khoảng 10h30 hay 11h gì đó thì tới madagui. Nhà trường thuê lều dã chiến, chuẩn bị củi đốt lửa trại, đêm nay trường tôi có party. Chúng tôi được tự do đi chơi trong lúc chờ tới giờ cơm trưa. Ta nói ở trại lâu ngày được thả về thiên nhiên thoải mái thiệt nghen, không khí trong lành, cái nắng chói chang ở khu du lịch khiến mấy thằng tôi tràn đầy năng lượng.

Ở đây đủ thứ vui chơi, ăn uống nè, phòng karaoke, rồi khu bắn bia bằng súng hơi, vv…

Ba thằng tôi đi chơi lòng vòng tới rã chân thì về lều đánh bài tiến lên. Vân và Ngọc cũng qua lều ngồi chơi, ăn bánh trái chém gió loạn xạ không kém ai.

– 5 Tới J, nguyên cái sảnh nè mấy đứa. Con xì nữa nè.

– Heo nè bưởi.

– Há há chết mẹ mày nè D, tứ quý 10 nè con, ốh zè!

Ểh, khoan, hình như có gì đó sai sai ở đây. Tôi nghiến răng quay qua thằng mập “Ê Tân, tao đố mày mỗi quân trong bộ bài có mấy lá?”

Thằng mập đáp ngay không cần nghĩ “4 lá chớ mấy”. Thằng D như chợt nhận ra, quăng luôn mấy lá bài xuống quát “Cái địt mẹ thế sao bộ này có 5 con 10, thằng M nó mới đánh cái sảnh từ 5 tới bồi mà! Lận bài hả con lợn?”

Hai thằng xáp vô đập cho con heo hình người này một trận, lục được trong người đó cả xấp bài lận. Tổ cha nó, dám gian lận bài trước mặt chuyên gia hả!

Hai đứa con gái cười khúc khích, trong cái nắng thiêu đốt này mà nụ cười hai nhỏ vẫn tươi roi rói, đẹp rạng ngời vậy cà. Mà công nhận thời tiết ở Madagui khốn nạn lắm nha, sáng tới trưa thì nắng nóng dã man, còn từ khuya tới rạng sáng thì lạnh kinh hồn với sương đêm nơi rừng núi.

Thằng mập nhiều mỡ, không chống nổi cái nóng chỉ bằng cây quạt máy, thế là nó đi mua mấy cái thùng xốp đựng đầy đá cây, đục lỗ ở bên trên rồi đặt kế cây quạt, sau đó đóng kín lều lại. Mới đầu tụi tui còn kêu nó dở hơi, thê mà chừng 10p sau thì thấy có hiệu quả thiệt nha, không khí trong lều giảm được vài độ, mát hẳn ra. Coi bộ cái não heo của nó mà bị ăn đập thì sẽ thông minh hơn nha, không được, sau này phải đánh nó thường xuyên hơn chút.

Hai cô công chúa trong lều thấy thế thì nhanh trí lấy trái cây trong balo ra ướp lạnh, một công đôi chuyện mà. Nhờ phúc thằng mập, tôi được nằm phè phỡn chơi cờ tướng mà có hai người đẹp hai bên đút nho xanh cho ăn, tưởng như mình thành vua chúa vậy đó, thiếu chút nữa buột miệng nói với thằng D “Trẫm ban cờ!”. May mà ngậm mồm kịp, không nó đục cho phù mỏ chứ chả chơi.

Hôm nay chả biết phải ngày rằm hay không mà đến tối trăng tròn vành vạnh y như hai cặp ngực căng mọng của em K vậy!

Tôi và Ngọc ngồi dưới ngọn lửa trại lập lòe, đôi mi em cong vút gợi cảm, đôi môi trái tim hấp háy hát theo bài nối vòng tay lớn. Em thật đẹp, hay ít ra là đẹp trong mắt tôi!

Dưới ánh trăng sáng mờ ảo, màn đêm tĩnh lặng bao trùm núi rừng, ánh lửa bập bùng cháy tí tách, tất cả mọi thứ như trở thành tấm phông nền cho nhan sắc người con gái nổi bật lên tất cả.

Tôi đã thấy bình minh, đã ngắm qua hoàng hôn, nhưng không gì sánh được với em lúc này.

Nếu có quyền năng, tôi muốn khiến cho vầng trăng kia cùng vẻ đẹp của em đêm nay trở thành bất tử!

Tận sâu đáy lòng mình, tôi yêu em mất rồi…

“Đi dạo với em!” Ngọc nắm lấy tay tôi kéo đi, chúng tôi cùng nhau dạo bước trong cánh rừng thưa bao quanh khu du lịch. Không gian mới lãng mạn làm sao, xung quanh là màn đêm tĩnh mịch, cái se lạnh của sương đêm, gió nhè nhẹ thổi mơn man xen qua từng làn tóc thơm ngát của em, phía xa xa là ánh lửa trại pha lẫn tiếng reo hò của học sinh và bài “My heart will go on” của ban nhạc trên sân khấu.

Đứng ôm em từ phía sau, cằm tựa lên vai em, sao thấy giống Jack & Rose trong phim Titanic quá xá. Mà dòm kỹ mình cũng đợp chai giống Leonardo dicaprio lắm chứ bộ! (Ọe…)

– Anh, nếu một ngày nào đó em đi xa anh, anh có còn nhớ và yêu em không?

– Không! Nếu em rời xa anh mà không lời từ biệt, anh sẽ đào từng tấc đá của trái đất này lên để tìm em.

– Ngốc, thế lỡ em không còn ở thế giới này luôn thì sao!

– Nói gở! Nhưng dù là vậy, anh vẫn sẽ tìm thấy em ở một nơi khác.

– Ở đâu?

– Tìm trong tim anh! Em lúc nào cũng ở đó cả, từng giây từng phút một!

Tôi chợt thấy cánh tay mình man mát, em khóc rồi, nhưng tôi chẳng muốn lau… lau làm gì những giọt nước mắt hạnh phúc ấy. Tôi chỉ khẽ hôn nhẹ lên đôi mắt em, để tình yêu trong tôi che chở cho em khỏi cái sương gió cuộc đời này.

Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi suy nghĩ ngây thơ thế, sương gió đường đời nghiệt ngã nào dễ che chắn đến thế. Một thằng học sinh lớp 12 bản tính lông bông thì làm được gì nhiều cho cam chứ? Có khi tự lo cho mình còn chưa xong nữa kìa.

Em ghì chặt lấy đầu tôi, hai đôi môi quyện vào nhau trong một nụ hôn ướt át cháy bỏng tình yêu. Tôi đẩy em tựa vào một gốc cây, bàn tay tinh nghịch bắt đầu thám hiểm những nơi bí ẩn trên cơ thể em.

Thò tay vào trong áo em từ bên dưới, nhanh chóng len lỏi ngược về phía trên để tìm về hai bầu sữa non đang ẩn mình bên dưới chiếc áo lót triumph màu đen. Chỉ mất thêm 30s để mở ổ khóa 8 số, bảo mật vân tay trên cái triumph sau lưng em là tay tôi đã được vùng vẫy với bộ ngực trần mát lạnh nhưng lại hừng hực lửa tình.

Hai núm vú em cương cưng lại khi ngón tay tôi bắt đầu vân vê nó, miệng rên khe khẽ, tay em ghì chặt lấy cổ tôi. Tính tò mò con người là cái tai hại nhất đời, khám phá trong áo rồi tôi lại thắc mắc chả biết dưới quần có gì, thế là lại phải lội ngược dòng tìm tòi bên dưới.

Hai ngón tay điệu nghệ của tôi nhẹ nhàng bật tung khuy quần jean ngắn cũn cỡn kia, chiếc silip màu đen đồng bộ chẳng cản nổi đôi bàn tay tham lam đang tìm đến nó. Em có lẽ phải bị kích thích lắm nên đã ra nước nhờn đầy tay tôi khi ngón tay vừa chạm vào khe âm đạo. Cơ thể em run rẩy trước những cái khều móc cố tình chọc ghẹo, hơi thở gấp gáp phả vào mặt tôi nghe nóng hổi.

Tôi biết em đã muốn, em muốn trao cho tôi cái quý giá nhất ngay lúc này đây… em đã sẵn sàng!

Tôi ghét phải làm em thất vọng, nhưng có thú tính mấy cũng phải hiểu một điều là không thể lấy đời con gái người ta trong hoàn cảnh thế này chứ, nơi đầy côn trùng và sương đêm thế này không xứng với việc tôi sắp làm, chưa kể là không xa mấy đằng kia còn đang tổ chức lửa trại với hàng trăm con người.

Tôi chậm dần hành động rồi hoàn trả quần áo em về vị trí cũ rồi thì thầm “Anh chờ lên Đà Lạt, lúc đó không thoát được anh đâu nha!”

“Anh này, ghét quá, em đã là của anh rồi mà, lúc nào mà chẳng được chứ” em phụng phịu dỗi tôi, trông như đứa con nít bị giật kẹo vậy, trông buồn cười không nhặt được mồm.

Trở về chỗ lửa trại, thằng D rủ cả bọn đi thuê phòng karaoke hát hò nhậu nhẹt. Dàn loa ở đây nói không phải khen quá đáng chứ nó dở hơn loa của tụi bán kẹo kéo nữa nha, bass thì ồ ồ như bom nổ, nhạc thì to như bò rống át cả tiếng người hát, nói chung là dở hơn chữ dở nữa đó.

Nhưng nhiêu đó vẫn chưa là gì với giọng hát của con heo mập kia, nó hiếp dâm âm nhạc, mà không, nói cho chính xác thì nó bạo dâm âm nhạc kinh hoàng như IS khủng bố vậy. Bật bài miền cát trắng mà nó hát như có thù với ông nhạc sĩ viết bài đó, rống như bò động đực, tôi nghe hết bài mà choáng váng xây xẩm mặt mày. Công nhận ultimate của con heo này khiếp thật!

Đợi nó hát xong bài đó tôi nhảy liền ra hăm dọa “Đậu má, tối nay mày mà hát thêm bài nào nữa là tao giết mày làm BBQ liền đó mập”, thằng D gật gù chen vào “Muối ớt cứ để tao lo!”

Hát tới đâu chừng 11h thì có lệnh trên bộ chỉ huy bắt về ngủ, cả đám lủi thủi về lều, tất nhiên con gái ở khu vực riêng có canh gác cẩn thận, nên chả có chuyện trốn qua lều nhau mà xếp hình bậy bạ được đâu nha, đừng có tưởng bở.

3 thằng đực rựa ngủ chung 1 lều là chuyện chán nhất thiên hạ, nhưng mà chán cũng phải ngủ, chớ chả lẽ thức một mình nằm “vuốt trụ” tới sáng.

Mới đầu thời tiết vẫn còn hơi nóng do dư âm của cái nắng khắc nghiệt ban ngày, ba đứa tôi cởi trần mặc quần đùi ngủ luôn, dù được mấy ông thầy cảnh báo là đêm đến ở đây sương cực lạnh. Thằng mập nghe vậy khinh thường bảo muỗi, trời nóng thế này càng lạnh càng sướng. Ngủ mê mệt đến tầm 3h sáng, 3 thằng tỉnh ngủ… cuống cuồng đi tìm quần áo mà mặc.

Bà cha nó, cái lạnh kinh khủng hơn cả ở đà lạt, hơi lạnh này mang theo sự ẩm ướt của sương đêm núi rừng nên khó chịu dã man. Tôi mặc cái quần jean dày cộm, áo thì chồng 2 – 3 lớp, mền quấn kín mít mà vẫn thấy chưa đủ ấm.

Thằng mập coi vậy chớ có khiếu thời trang hơn tôi nhiều, bà già nghe nó đi Đà Lạt là đi sắm luôn cái áo khoác jacket dài qua gối cho cậu công tử bột. Nó khoác cái áo đó vô, lấy mền quấn xà rông, còn cái quần thể dục bằng vải thun được nó bó lại quấn ngang cổ làm khăn choàng y chang phim “máu nhuộm bến thượng hải”. Tôi nhìn nó trang bị đến tận răng mà cười muốn tét rún luôn.

Sáng hôm sau tôi được chứng kiến một kiểu vệ sinh kinh điển của nội trú khi ứng phó với thời tiết lạnh. Cả đám đực rựa vô khu vệ sinh cá nhân, không thằng cha nào dám đụng nước hết trơn, tại vì nước giờ này như nước đá mới rã đông trong tủ lạnh vậy.

Thế là mấy cha nội ngại nhúng nguyên bàn tay vô nước nên chỉ lấy hai ngón nhúng miếng nước rồi quẹt vô hai con mắt cho tỉnh táo thôi. Nhìn cảnh này tôi liên tưởng tới phim cương thi Tàu của Lâm Chánh Anh, lấy tay quẹt con mắt để thấy hồn ma y chang vậy nè. Có khi nào khối 12 bữa nay vô tình được mở thiên nhãn hết không ta!

Sau đó thì cả trường đi tham quan cái động gì đó chả nhớ tên, cứ 2 – 3 thằng thì được phát cái đèn pin cầm theo để soi đường đi vì trong cái động này tối thui mà thiếu tiện nghi tùm lum, điện nước wifi cúp sạch ráo, khu du lịch gì làm ăn sống nhăn àh. Đi chơi chán chê, tới trưa ăn cơm xong thì cả trường khởi hành tiến lên xứ sương mù.

Tầm 2h sau thì xe đổ dốc đèo Prenn để vào trung tâm thành phố, không khí trong xe đã có chút khác biệt, hơi lạnh một chút rồi đó. Chạy thêm 30p thì dừng ở một khách sạn khá lớn gần chợ Đ&agra